Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Truy tìm thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ của CSGT

Cái gọi là thiết bị “phá sóng” mà giới “quái xế” lùng sục mua và bí mật sử dụng để đối phó với máy bắn tốc độ của lực lượng CSGT vẫn được bán chui tại chợ cửa khẩu Lạng Sơn.

Tiểu thương tên Cường rao bán thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ của CSGT (ảnh lớn) và thiết bị được cho là có khả năng “phá sóng” máy bắn tốc độ (ảnh nhỏ) - Ảnh cắt từ clip
Tiểu thương tên Cường rao bán thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ của CSGT (ảnh lớn) và thiết bị được cho là có khả năng “phá sóng” máy bắn tốc độ (ảnh nhỏ) - Ảnh cắt từ clip

“Phá sóng” chỉ cần “đèn nháy”?
Vừa bước vào khu chợ Việt - Trung cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn), chúng tôi được một người đàn ông tên Cường chào bán những mặt hàng “siêu hiện đại” như: Ổ cắm làm công tơ điện chạy chậm, thuốc kích dục, máy nghe lén siêu vi, thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ…
Chúng tôi ngỏ ý muốn mua thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ, Cường cảnh giác: “Có mua ngay không? Nếu “OK” thì mới lấy hàng ra. Các chú áo xanh (cán bộ quản lý thị trường - PV) mà thấy là chết cả nút”. Lấy lý do nhà có nhiều xe khách chạy tuyến đường dài và cần mua số lượng lớn, Cường mới gật đầu đồng ý cho xem hàng và dặn: “Các anh đứng yên ở đây, em đi lấy rồi về ngay. Ai hỏi thì đừng bảo là mua máy phá sóng nhé!”. Dứt lời, Cường chạy xuyên qua mấy cửa hàng bán đồ công nghệ rồi rẽ vào đằng sau khu bán quần áo, lấy ra một đồ vật màu đen nhỏ bằng bao thuốc lá.
Chìa món đồ cho chúng tôi xem, Cường quảng cáo: “Bộ máy phá sóng máy bắn tốc độ gồm một hộp điều khiển và bốn cục cảm biến cùng các thiết bị phụ trợ đơn giản khác. Phải lắp vào chỗ sạc điện thoại của xe thì mới hoạt động và vô hiệu hóa sóng phát ra từ máy bắn tốc độ của lực lượng CSGT. Chỉ cần bật nút mở là máy hiện lên đèn đỏ kèm theo vận tốc đang chạy của xe. Nó có thể phát hiện máy bắn tốc độ của CSGT trong bán kính 1 km khi phát ra tiếng rè rè như sóng điện thoại gọi đến. Càng đến gần khu vực có CSGT bắn tốc độ thì nhịp nháy đèn sẽ dồn dập và sẽ phát ra tiếng “bíp” nếu có sóng mạnh”.
Cường tư vấn thêm, ngoài ra, còn loại giống như con chuột máy vi tính kèm theo sợi dây điện lò xo. Một đầu cắm vào máy, đầu kia cắm vào bộ nạp điện xe ô tô, ngoài việc “phá sóng” còn có chức năng nghe radio, nhạc. “Lắp máy này, xe cứ chạy vô tư mà không lo “dính đạn”, nếu bị kiểm tra thì cũng khó phát hiện vì đã được “ngụy trang”, Cường nói.
Cũng theo nhân viên bán hàng này, máy được xách từ Trung Quốc theo đường tiểu ngạch nên giá rẻ hơn nhiều so với thị trường ngoài. “Loại máy 11 băng tần phá được sóng và làm cho màn hình của máy bắn tốc độ không hiện tốc độ của xe giá 3,2 triệu đồng. Nếu lấy nhiều thì sẽ giảm giá mỗi chiếc còn 2,8 triệu đồng. Đặt bao nhiêu chiếc cũng có, cứ gọi điện là chuyển hàng khắp các tỉnh luôn”, Cường ra giá.
Anh Tùng, một lái xe tại cửa khẩu Tân Thanh cho biết: Trong giới lái xe ai cũng biết có thiết bị phá sóng máy bắn tốc độ của CSGT nhưng không phải loại nào cũng có tác dụng. Nghe nói, loại máy dò phá sóng “xịn” của châu Âu thì phải mất 600 USD và khả năng “qua mặt” CSGT rất cao. Còn máy phá sóng rao bán tại chợ cửa khẩu Tân Thanh được nhập lậu từ Trung Quốc, chất lượng khó kiểm chứng.
Bán nhưng chưa ai mua dùng?
Trao đổi PV Báo Giao thông, đại diện lãnh đạo đội CSGT tại Lạng Sơn, Bắc Giang cho biết, mỗi ngày các đơn vị vẫn xử lý từ 10 thậm chí 20 trường hợp xe ô tô vi phạm về tốc độ. Tuy nhiên, trong quá trình tuần tra kiểm soát và xử lý chưa từng phát hiện phương tiện nào sử dụng cái gọi là “máy phá sóng” máy bắn tốc độ của CSGT nói trên.
Trong tháng 10, Phòng CSGT tỉnh Lạng Sơn đã xử lý 345 trường hợp vi phạm tốc độ. Trong đó, 21 trường hợp là xe khách; 158 xe tải; 28 xe con; 158 xe mô tô, đều trên cơ sở dữ liệu từ máy bắn tốc độ của CSGT. “Không có trường hợp vi phạm nào mà máy không thu nhận được dữ liệu”, đại diện Phòng CSGT Lạng Sơn khẳng định.
Trung tá Phạm Văn Sự (Phó phòng CSGT tỉnh Lạng Sơn) cho biết, trên địa bàn tỉnh Lạng Sơn chưa xuất hiện trường hợp nào sử dụng thiết bị “phá sóng” máy bắn tốc độ của CSGT. Nếu có thì sẽ rất nguy hiểm, nhất là trong thời điểm cả nước đang tập trung kéo giảm tỷ lệ TNGT.
“Hầu hết các thiết bị này không được phép lưu hành và có thể làm tăng lỗi vi phạm khi bị xử lý”, ông Sự nói và cho biết thêm, camera bắn tốc độ là thiết bị hiện đại không dễ gì “qua mặt” được, chưa kể đến lực lượng CSGT thường xuyên chốt trực trên các tuyến đường.
Tuy nhiên, Phòng CSGT Lạng Sơn cũng sẽ rà soát lại, nếu có dấu hiệu nhiều phương tiện liên tục vi phạm về tốc độ mà vẫn lọt qua sự kiểm soát của lực lượng CSGT, cơ quan này sẽ có biện pháp ngăn ngừa và xử lý kịp thời. “Trong trường hợp nếu phát hiện xe có lắp thiết bị “phá sóng” thì sẽ có hướng giải quyết nghiêm khắc hơn”, Trung tá Sự nhấn mạnh.
Ông Nguyễn Trọng Nghĩa (Chi cục trưởng Chi cục QLTT Lạng Sơn) cũng cho hay, cơ quan này cũng sẽ kiểm tra và xử lý nghiêm khắc trường hợp lén lút bán “máy phá sóng” máy bắn tốc độ vì đây là loại hàng cấm bán. “Khách du lịch đến cửa khẩu không nên mua những loại sản phẩm vi phạm pháp luật, không rõ nguồn gốc và không bảo đảm chất lượng”, ông Nghĩa khuyến cáo.

“Liệt sỹ” trở về sau 37 năm: Chuyện của người đồng đội

Căn nhà cũ kỹ, ẩm thẩm, nằm nép trong con hẻm nhỏ ở phường An Nghiệp, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ là nơi “liệt sỹ” Nguyễn Bá Lân (quê Nam Định) tá túc hơn nửa đời người trong khi người thân ở quê nhà cứ ngỡ ông đã hy sinh.

Người lính kiên cường, người con có hiếu
Liên quan đến trường hợp "liệt sỹ" Nguyễn Bá Lân bất ngờ trở về quê hương sau 37 năm được gia đình... cúng giỗ, phóng viên Dân trí đã tìm gặp ông Đàm Thủy Nguyên (SN 1938, ngụ tại phường An Hòa, quận Ninh Kiều, Cần Thơ) - người vừa là đồng đội vừa là đồng hương, từng có nhiều năm chiến đấu cùng đơn vị với ông Lân.
Ông Đàm Thủy Nguyên , đồng đồi của ông Lân tiếp xúc với PV Dân trí
Ông Đàm Thủy Nguyên , đồng đồi của ông Lân tiếp xúc với PV Dân trí
Ông Nguyên cho biết: “Ông Nguyễn Bá Lân tuy ít tuổi hơn tôi nhưng ông ấy nhập ngũ trước. Ông ấy nhập ngũ năm 1964, còn tôi năm 1967. Ông Lân lúc đó phục vụ ở ban hậu cần từ nhân viên quân khí, đến trợ lý quân. Ở cương vị nào ông Lân đều hoàn thành rất tốt nhiệm vụ được giao. Tôi biết ông ấy cũng trong một lần đến kho nhận vũ khí, sau vài câu hỏi chuyện chúng tôi biết là cùng quê Nam Định nên càng thân nhau hơn.
Ngày 3/3/1970, ông Lân bị thương nặng, khi bị thương nhờ được một đồng chí giao liên đưa vào doanh trại để chữa trị lành vết thương. Đến năm 1973 ông Lân được chuyển về chiến trường Tây Nam Bộ. Lúc đó chúng tôi chiến đấu rất ác liệt. Rất nhiều anh em hy sinh. Ông Lân trong giai đoạn này cũng anh dũng chiến đấu và được phong tặng Huân chương chiến công hạng Ba”.
Sau những cuộc chiến khốc liệt, không chịu nổi hoàn cảnh sống khắc nghiệt này, năm 1981, ông Lân bị một đợt sốt rét hành hạ đến kiệt sức. Cộng thêm những vết thương hành hạ trong thời gian chiến đấu ở Campuchia, ông Lân được đơn vị cho phép trở về Việt Nam để điều trị. Từ đó, ông Nguyên lạc mất người đồng đội của mình.
Mãi đến tháng 4/2013, khi ông Lân tìm đến ông Nguyên nhờ làm giấy xác nhận đã từng công tác chung, ông mới gặp lại người đồng đội sau hơn 30 năm xa cách. “Mặc dù xa cách nhiều năm nhưng ông ấy vẫn như xưa, ít nói và trầm ngâm”, ông Nguyên nói về người đồng đội cũ.
Cũng tại TP Cần Thơ, tiếp chúng tôi với một thái độ rất ân cần, ông Trần Tâm Phúc - người em trai nuôi của ông Lân cho biết: sau năm 1975, cả gia đình người mẹ nuôi của ông Lân là bà Nguyễn Thị Hai từ Cần Thơ tìm đến huyện Giồng Riêng, tỉnh Kiên Giang để lập nghiệp. Tại đây bà Hai mở một quán nước nhỏ. Ông Lân đóng quân gần đó nên hàng ngày lui tới uống nước.
Nhìn thấy chàng lính trẻ hiền từ, chất phác nên bà Hai thường quan tâm hỏi han đến ông Lân. Lâu ngày, thương cảm cho người lính xa nhà, bà Hai nhận ông Lân làm con nuôi và xem ông như người anh lớn trong gia đình có tới 14 người con.
Đầu những năm 80, lúc này vì ở Kiên Giang bị giặc Pôn Pốt quấy phá. Cả gia đình bà Hai lại về quê nhà Cần Thơ để sinh sống. Một ngày không hẹn trước, ông Lân trong bộ dạng thất thần, mệt mỏi tìm đến gia đình bà. Lúc này gia đình bà Hai giang rộng vòng tay để đón ông Lân.
“Anh ba Lân rất chịu khó, đỡ đần công việc cho cha mẹ tôi rất nhiều. Anh ba cũng xem ba mẹ tôi như ba mẹ ruột của mình. Đáp lại, những thành viên còn lại trong gia đình cũng xem ông như người anh trai ruột thịt. Ba năm trước, mẹ tôi bệnh nặng rồi qua đời. Lúc mẹ tôi bệnh nặng anh Lân thương lắm, đi làm có được đồng nào anh đều đưa hết cho chúng tôi để dành lo cho mẹ. Anh ấy nói, so với những gì mà mẹ tôi đã  lo cho anh thì cả đời này anh cũng không đền đáp được. Khi mẹ tôi mất, anh ấy đứng ra là người con trai lớn trong nhà để tang cho bà”- ông Phúc ngậm ngùi kể.
Nghèo khó nên không dám về quê?
Cũng theo lời kể của đồng đội và những người anh em kết nghĩa của ông Lân, sau khi người mẹ nuôi qua đời ông Lân đã ít nói lại càng ít nói hơn. Ông luôn buồn rầu. Nhiều lần mọi người trong gia đình hỏi thăm cha mẹ đẻ của ông ở quê hương, ông Lân chỉ cúi đầu bỏ đi.

Ông Trần Tâm Phúc, người em nuôi kể về những tháng ngày ông Lân sống chung nhà
Ông Trần Tâm Phúc, người em nuôi kể về những tháng ngày ông Lân sống chung nhà
Ông Phúc cho biết: “Cha mẹ tôi và chị em trong nhà đều động viên anh ba Lân về thăm nhà. Anh ấy bảo rằng không có tiền để về. Khi thì anh lại bảo không nhớ chính xác nhà mình ở xã nào, huyện nào. Dần dần chúng tôi không nhắc nữa, để mọi chuyện cho anh ấy quyết định. Gia đình tôi sau này mới đoán rằng, anh không trở về quê vì sức khỏe kém, lại không muốn trở thành gánh nặng cho những người thân của mình”.
Ông Nguyên cũng cho biết thêm: Sau khi gặp lại bạn chiến đấu tôi biết anh ấy mặc cảm về bản thân (không tiền, không sức khỏe, không gia đình, vợ con) nên không muốn về quê. Tuy nhiên sau đó tôi vẫn khuyên anh ấy hãy về quê đoàn tụ với gia đình.
Năm 2013, trong thời gian đi giữ nhà giúp cho một người tên Phương quê ở Nam Định sống tại Cần Thơ, qua nhiều lần trò chuyện, ông Lân được người này động viên và hứa sẽ giúp ông tìm về quê nhà. Sau khi có địa chỉ nhà, kết quả chính xác, ông Lân sắp xếp tư trang tư trang trở về quê hương sau bao nhiêu năm xa cách.

Ông Trần Quang Trung - Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường An Nghiệp cho biết, cuộc sống của ông Nguyễn Bá Lân đang gặp nhiều khó khăn
Ông Trần Quang Trung - Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường An Nghiệp cho biết, cuộc sống của ông Nguyễn Bá Lân đang gặp nhiều khó khăn
Tiếp xúc với phóng viên, ông Trần Quang Trung – Chủ tịch Hội cựu chiến binh phường An Nghiệp, quận Ninh Kiều - cho biết, người lính Nguyễn Bá Lân đã từng chiến đấu anh dũng và bị thương. Tuy nhiên nay trở về, ông bị thất lạc hết giấy tờ tùy thân quan trọng nên không được hưởng được chính sách gì.
Năm 2013, những người từng chiến đấu với ông cùng Hội cựu chiến binh của phường đã đi làm giấy tờ liên quan đến thời ông đi lính, nhờ chính quyền các cấp có liên quan xác nhận. Hiện hồ sơ của ông Lân đã được gửi lên Quận đội để hoàn tất các thủ tục cần thiết.
“Hoàn cảnh của anh rất đáng thương nên chúng tôi khẩn thiết các ban ngành có liên quan hãy giúp anh ấy được hưởng các chế độ và quyền lợi của một người lính đã anh dũng chiến đấu vì Tổ quốc vì bình yên của dân tộc ”- Ông Trung nói.
Ngày 18/11, nguồn tin từ Thành đội TP Cần Thơ cho biết, Thành đội đã nhận được hồ sơ của ông Nguyễn Bá Lân từ Quận đội Ninh Kiều chuyển lên. Hiện phòng chính sách của thành đội đã hoàn tất hồ sơ và làm đề nghị chuyển lên Quân khu IX để cơ quan này thực hiện các chế độ ưu đãi đối với người có công.

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Những hình ảnh kể về sự đãng trí của con người

Những hình ảnh dưới đây sẽ cho thấy con người có thể đãng trí tới mức nào trong cuộc sống.

Ngay từ buổi ban đầu khi mới xuất hiện những ga tàu hỏa, người ta đã phải mở ra những căn phòng có tên “đánh mất rồi tìm thấy”. Ở đây, những món đồ mà hành khách để quên trên tàu sẽ được nhân viên nhà ga giữ lại, để hành khách nếu nhớ ra, quay lại tìm, thì sẽ được nhận lại đồ thất lạc của mình.
Những căn phòng “đánh mất rồi tìm thấy” như vậy hầu như tồn tại ở khắp các nhà ga lớn nhỏ, ghé thăm những căn phòng này, giống như bước vào một kho tàng thú vị, rất hài hước, bởi có những món đồ tưởng như không thể quên, nhưng người ta vẫn cứ quên, từ hành lý, phục trang, cho tới… nạng gỗ, xe nôi.
Những căn phòng “đánh mất rồi tìm thấy” ở các nhà ga luôn là minh chứng hùng hồn nhất cho sự đãng trí muôn thuở của con người, có những sự đãng trí đến mức khó tin và khiến người ta phải bật cười.
Hãy thử ghé thăm những căn phòng “đánh mất rồi tìm thấy” dưới đây để thấy con người có thể đãng trí tới mức nào trong những cuộc hành trình của mình:
“Vô thiên lủng” những món đồ bị thất lạc được tìm thấy tại một nhà ga của hãng tàu hỏa Southern Railway của Anh, có thể nhìn thấy trên người dọn tàu là một chồng mũ, những búp bê, xô chậu, cuốc xẻng và cả một chiếc ghế bạt (Ảnh chụp năm 1930).
“Vô thiên lủng” những món đồ bị thất lạc được tìm thấy tại một nhà ga của hãng tàu hỏa Southern Railway của Anh, có thể nhìn thấy trên người dọn tàu là một chồng mũ, những búp bê, xô chậu, cuốc xẻng và cả một chiếc ghế bạt (Ảnh chụp năm 1930).
Một nhân viên nhà ga đang chất một chiếc vali bị bỏ quên trên tàu vào chồng vali đã được chất lên cao ngất ở nhà ga Waterloo, London, Anh. Trong căn phòng này, ngoài vali còn có một chồng ô và những giỏ mây đựng nhiều thứ đồ đã được phân loại, giỏ mây trên cùng đựng toàn… găng tay (Ảnh chụp năm 1929).
Một nhân viên nhà ga đang chất một chiếc vali bị bỏ quên trên tàu vào chồng vali đã được chất lên cao ngất ở nhà ga Waterloo, London, Anh. Trong căn phòng này, ngoài vali còn có một chồng ô và những giỏ mây đựng nhiều thứ đồ đã được phân loại, giỏ mây trên cùng đựng toàn… găng tay (Ảnh chụp năm 1929).
Một phòng chứa đồ bị thất lạc của công ty đường sắt Great Western Railway ở gần công viên Royal Park, London, Anh (Ảnh chụp năm 1931).
Một phòng chứa đồ bị thất lạc của công ty đường sắt Great Western Railway ở gần công viên Royal Park, London, Anh (Ảnh chụp năm 1931).
Trong căn phòng chuyên chứa cặp túi, ô dù bị hành khách bỏ quên ở nhà ga thị trấn Skegness (Anh), còn có một món đồ vô cùng hài hước, đó chính là một… đôi nạng. Không thể hiểu tại sao chủ nhân của đôi nạng lại có thể quên một vật dụng như thế này (Ảnh chụp năm 1932).
Trong căn phòng chuyên chứa cặp túi, ô dù bị hành khách bỏ quên ở nhà ga thị trấn Skegness (Anh), còn có một món đồ vô cùng hài hước, đó chính là một… đôi nạng. Không thể hiểu tại sao chủ nhân của đôi nạng lại có thể quên một vật dụng như thế này (Ảnh chụp năm 1932).
Một vốc đồ được mang tới tập kết ở căn phòng “đánh mất rồi tìm thấy” tại nhà ga East Ham, London, Anh (Ảnh chụp năm 1934).
Một vốc đồ được mang tới tập kết ở căn phòng “đánh mất rồi tìm thấy” tại nhà ga East Ham, London, Anh (Ảnh chụp năm 1934).
Một “bức tranh tĩnh vật” gồm ma-nơ-canh, máy quay đĩa, đôi nạng, xe nôi, bức tranh, kèn saxophone, ghế bạt… ở một góc phòng chứa đồ (Ảnh chụp năm 1933).
Một “bức tranh tĩnh vật” gồm ma-nơ-canh, máy quay đĩa, đôi nạng, xe nôi, bức tranh, kèn saxophone, ghế bạt… ở một góc phòng chứa đồ (Ảnh chụp năm 1933).
Một nhân viên ga tàu ở nhà ga Waterloo, London, Anh, khệ nệ ôm chồng đồ bị bỏ quên, trong đó có cả… một khẩu súng (Ảnh chụp năm 1936).
Một nhân viên ga tàu ở nhà ga Waterloo, London, Anh, khệ nệ ôm chồng đồ bị bỏ quên, trong đó có cả… một khẩu súng (Ảnh chụp năm 1936).
Tật đãng trí muôn thuở của con người từ xưa đến nay, đó là hay bỏ quên chìa khóa (Ảnh chụp năm 1935).
Tật đãng trí muôn thuở của con người từ xưa đến nay, đó là hay bỏ quên chìa khóa (Ảnh chụp năm 1935).
Những giá đựng đồ bị bỏ quên tại nhà ga East Ham, London, Anh (Ảnh chụp nă 1940).
Những giá đựng đồ bị bỏ quên tại nhà ga East Ham, London, Anh (Ảnh chụp nă 1940).
Vô số quần áo và vali bị bỏ quên tại nhà ga Waterloo, London, Anh (Ảnh chụp năm 1940).
Vô số quần áo và vali bị bỏ quên tại nhà ga Waterloo, London, Anh (Ảnh chụp năm 1940).
Vô số món đồ lớn - nhỏ, có tên - không tên, bị bỏ quên trên những chuyến tàu, sau đó, chúng được tập trung về những căn phòng “thất lạc rồi tìm thấy”. Có những món đồ rồi sẽ được hội ngộ cùng chủ cũ, cũng có những món vĩnh viễn bị lãng quên sau khi thất lạc (Ảnh chụp năm 1953).
Vô số món đồ lớn - nhỏ, có tên - không tên, bị bỏ quên trên những chuyến tàu, sau đó, chúng được tập trung về những căn phòng “thất lạc rồi tìm thấy”. Có những món đồ rồi sẽ được hội ngộ cùng chủ cũ, cũng có những món vĩnh viễn bị lãng quên sau khi thất lạc (Ảnh chụp năm 1953).
Một phòng chứa túi xách bị bỏ quên tại một nhà ga ở Paris, Pháp (Ảnh chụp năm 1964).
Một phòng chứa túi xách bị bỏ quên tại một nhà ga ở Paris, Pháp (Ảnh chụp năm 1964).
Hàng trăm chiếc ô được cất giữ tại một phòng chứa đồ ở ga tàu tại Rome, Ý (Ảnh chụp năm 1964).
Hàng trăm chiếc ô được cất giữ tại một phòng chứa đồ ở ga tàu tại Rome, Ý (Ảnh chụp năm 1964).

MC Anh Tuấn: “Tôi là ông bố 10 điểm nét”

Những người bạn thân đều đùa rằng Anh Tuấn phải tu mấy kiếp mới có được những may mắn ấy: Vợ hiện tại của anh, sống rất vui vẻ và yêu quý các con chồng. Lần đầu tiên, MC Anh Tuấn tiết lộ bí mật chưa từng chia sẻ về cuộc hôn nhân với người vợ thứ hai.

“Mọi thứ đều được xếp sau gia đình”
Nếu thang điểm 10, với tư cách là một người bố, anh tự cho mình điểm mấy?
Tôi tự tin chấm cho mình điểm 10. Tất nhiên, hiện nay vì sống xa con nên nhiều khi vẫn còn những điều muốn mà chưa làm tròn được. Chứ nếu sống cùng nhau, tôi tin là tôi thực sự là một người bố chuẩn mực. Tôi là người đàn ông của gia đình theo đúng nghĩa của cụm từ này. Mọi thứ đều được xếp sau gia đình.
Một người yêu công việc và quá bận như anh, làm sao để thực hiện tốt mục tiêu làm bố có trách nhiệm?
Tôi luôn có quy tắc riêng, ví dụ, khi sống cùng các con, bận đến mấy tôi cũng phải dành thời gian đưa con đi học và đón con về. Nhiều tấm gương xung quanh, bạn sẽ nhìn thấy, họ cắm đầu cắm cổ làm việc và quên thời gian dành cho con khi con còn nhỏ là quan trọng nhất, đến khi già rồi, nhìn lại, con có vấn đề này khác, ân hận không còn kịp nữa.

“Khi sống cùng các con, bận đến mấy tôi cũng phải dành thời gian đưa con đi học”, MC Anh Tuấn chia sẻ.
“Khi sống cùng các con, bận đến mấy tôi cũng phải dành thời gian đưa con đi học”, MC Anh Tuấn chia sẻ.

Đàn ông thường không hay quan tâm đến sức khỏe trước khi có con, mà đa phần chỉ phụ nữ sẽ đi tiêm phòng hay uống thuốc bổ…
Không đâu. Tôi rất quan tâm đến sức khỏe bản thân trước khi quyết định có con. Những đứa trẻ khỏe mạnh sẽ được sinh ra nếu cha mẹ chúng thực sự khỏe mạnh. Tôi rèn luyện sức khỏe và tinh thần tốt nhất để chào đón con chào đời.
Nhiều người cho rằng anh quá hướng ngoại, mất niềm tin vào phụ nữ Việt, khi người vợ đầu là người Australia và người vợ hiện tại cũng mang hai dòng máu Việt - Pháp!
Tôi thực sự không thích những câu hỏi quá riêng tư như thế này. Thực tế, không phải thế đâu. Nói là ngày xưa không yêu cô nào Việt Nam là không đúng, tôi có yêu rồi (cười). Có thể là duyên số, ai có chút duy tâm sẽ hiểu điều này.
Cân bằng cách dạy con trong môi trường đa văn hóa
Chăm sóc hai con trai mang trong mình hai dòng máu, lại trong môi trường rất Tây, làm thế nào để anh dung hòa được?
Chuyện đó vui lắm đấy, hồi xưa tôi và mẹ bọn trẻ phải ngồi với nhau và thống nhất xem mảng nào sẽ là Việt Nam và mảng nào sẽ là ngoại quốc. Vì là con một nên tôi đã đưa hai con trở về nước và sống với ông bà nội dưới một mái nhà, để các con hiểu rằng, văn hóa gia đình Việt có sự đầm ấm và gắn kết các thế hệ.
Hồi ấy cả bà ngoại tôi, nghĩa là cụ của các cháu còn sống. Các con tôi may mắn được chơi với cả cụ, ông bà và bố mẹ. Ngay cả bây giờ, các con cũng gọi ông bà nội bằng những cái tên rất thân thương do con tự nghĩ ra, là ông mình (ông của mình) và bà Trân. Ngược lại, tôi vẫn nói chuyện với các con bằng tiếng Anh, để con không mất gốc của mẹ. Tôi luôn cố gắng cân bằng để các con phát triển toàn diện.

Nam MC cho biết anh vẫn nói chuyện với các con bằng tiếng Anh, để con không mất gốc của mẹ.
Nam MC cho biết anh vẫn nói chuyện với các con bằng tiếng Anh, để con không mất gốc của mẹ.

Nghĩa là các con cũng hiểu cả lễ nghĩa của người Việt?
Cả hai con trai tôi đều biết chào hỏi vâng dạ, dù suy nghĩ và tư duy rất là nước ngoài đấy. Các con đi học trường quốc tế, được tiếp xúc với rất nhiều các bạn và thầy cô người nước ngoài, nên sự pha trộn các nền văn hóa sẽ giúp chúng có cuộc sống và cách sống dễ thích nghi với nhiều môi trường hơn.
Tôi nhớ, khi các con về nước, việc đầu tiên là chạy lên thắp hương cho cụ và tổ tiên, sau đó trước khi đi, bao giờ cũng đến chào hỏi họ hàng của bố. Lễ nghĩa đó chỉ có người Việt thôi, chứ phương Tây họ chỉ quan tâm đến gia đình nhỏ của họ thôi.
“Các con tôi thân với Nhung”
MC Anh Tuấn tự thấy mình may mắn khi người vợ hiện tại rất hợp và yêu quý hai con trai anh.
MC Anh Tuấn tự thấy mình may mắn khi người vợ hiện tại rất hợp và yêu quý hai con trai anh.

Hồi ở cùng, anh có tự tay chăm sóc con không?
Tôi còn có những bức ảnh mà bây giờ có lẽ không dám công bố. Đi làm về mệt, cho con ăn đêm xong ngồi vừa bế con vừa ngủ, mồm há hốc, xong mẹ bọn trẻ buồn cười quá còn chụp hình lại. Hầu hết ban đêm là tôi dậy cho con ăn. Tôi nghĩ người phụ nữ đã vất vả cả ngày rồi, đêm tôi cố gắng chăm sóc con.
Anh dặn con điều gì khi đi học và sống xa nhà?
Về ý thức thì tôi không cần dạy nữa vì môi trường của các con đều làm rất tốt điều này. Tôi chỉ dặn các con không được sa vào các tệ nạn, kể cả hút thuốc… Phải có ý thức để kiếm tiền, nhưng bố mẹ sẽ luôn muốn các con ưu tiên việc học trước nhất, có thể nuôi con để con yên tâm học.
Con trai lớn của tôi Alex (Vũ Quang Huy) 17 tuổi, đã bắt đầu đi làm vào cuối tuần, thay vì đi chơi, điều đó làm tôi cảm thấy khá hài lòng. Alex học rất tốt môn Vật lý. Năm lớp 9 đã được mời lên học của môn Lý lớp 10 rồi.
Henry (Vũ Quang Thắng) 12 tuổi, sống khá nội tâm, giống bố. Thích ảo thuật lắm và trong một chuyến đi sang Úc, quá cảnh ở Sing, cách đây 2 năm, bạn ấy khoe là được một chú cho 2 đô Singapore vì làm ảo thuật hay. Tôi đã giữ lại tờ tiền đó, tôi nói với con: Đây là tờ tiền đầu tiên con kiếm được, con giỏi hơn anh Alex. Ngoài ra, Henry nhảy rất đẹp, từng được giải Talent (tài năng) ở trường học.
Anh làm thế nào để kết nối các con với người vợ hiện tại?
Các con tôi thân với Nhung hơn ấy. Tôi nghĩ tôi là người có phúc, khi các con riêng và vợ rất yêu quý nhau. Các con thích bố nấu ăn lắm, nhưng bây giờ thì thích cô nấu cho ăn hơn. Alex lần nào về cũng rủ cô Nhung đi mua quần áo cho bạn gái, đại loại thế. Họ thân với nhau và tôi thấy mình thực sự hạnh phúc.

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Bẽ bàng nhân tình mang tiền đến "mua" chồng

Nhân tình của anh ngạo mạn đem tiền đến “trả giá” để “mua” lại người chồng của chị như mua một món hàng.
Chuyên mục Eva Tám đề phản ánh những vấn đề trong Hôn Nhân, Gia Đình, Nhật ký Ngoại Tình có thật thời hiện đại. Chuyện Mẹ Chồng Nàng Dâu, những nỗi niềm, kinh nghiệm sống.


Chị Liên vẫn biết rằng, cô nhân tình của chồng mình rất giàu có, nhưng chị chẳng bao giờ có thể ngờ được rằng một ngày đẹp trời, cô ta lại tìm đến chị để “đánh ghen ngược” và hơn thế, cô ta còn ngạo mạn đem tiền đến “trả giá” để “mua” lại người chồng của chị như mua một món hàng.
Góc khuất hôn nhân
Chị Liên (34 tuổi, TP.HCM) là nhân viên tư vấn của một công ty chuyên về giáo dục. Lấy chồng đã được 10 năm, là mẹ của 2 đứa con, nhưng trông chị vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp. Công việc thường xuyên phải giao tiếp với khách hàng tạo cho chị thói quen quan tâm đến ngoại hình của mình, do vậy, chị rất chăm chỉ làm đẹp, chăm sóc da và cập nhật những xu hướng thời trang mới. Chị Liên luôn tự tin vào bản thân và thực tế, chị cũng khiến cho không ít đàn ông phải chú ý, có những người còn buông lời tán tỉnh. Bởi vậy, chị lúc nào cũng cho rằng mình thừa sức hấp dẫn, quyến rũ đối với chồng.
Có nằm mơ chị Liên cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng chồng mình lại có thể có nhân tình ở bên ngoài, một phần do chị tin vào tình yêu đã xây dựng hơn 10 năm trời của hai người, phần nữa là do chồng chị không hề có biểu hiện gì của một người đàn ông đã chán chường với gia đình.
Chị và anh Hải - chồng chị - trước khi tiến tới hôn nhân đã có 4 năm tìm hiểu và yêu đương. Suốt 4 năm ròng rã ấy, họ đã cùng nhau trải qua bao biến cố, sóng gió của cuộc đời, cùng chia sẻ những niềm vui cũng như nỗi buồn.
 Bẽ bàng nhân tình mang tiền đến "mua" chồng - 1
Chị ta không lường trước được rằng chị Liên lại có thể bình tĩnh và lý trí đến vậy (Ảnh minh họa)
Anh và chị đã ở bên nhau trong cả những lúc đau khổ nhất, khi những người thân yêu nhất của họ rời xa. Cũng bởi vậy, chị Liên luôn có một niềm tin vững chắc rằng tình cảm của anh chị đã được thử thách và không gì có thể làm nó lay chuyển được.
Kết hôn sau 3 năm họ mới có đứa con đầu tiên, do sức khỏe của chị không được tốt. Chị đã khóc rất nhiều, có những lần nghĩ quẩn, chị còn định ly hôn để giải thoát cho anh, giúp anh có thể đi tìm một người vợ mới, người có thể sinh cho anh những đứa con khỏe mạnh.
Nhưng anh kiên quyết một lòng ở bên chị, động viên chị vượt qua những lúc khó khăn, tuyệt vọng nhất. Anh chẳng quản công sức đưa vợ đi chạy chữa khắp nơi, phớt lờ những lời gièm pha, xúc xiển của người thân cũng như bè bạn.
Sau nhiều nỗ lực, cuối cùng họ cũng được toại nguyện. Hai đứa con một trai, một gái kháu khỉnh, bụ bẫm lần lượt ra đời. Chúng là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu mà anh dành cho chị. Bởi vậy, mỗi khi nghĩ tới chồng, ngoài tình yêu thương, chị Liên còn có chút hàm ơn đối với anh.
Chị Liên không biết chồng mình ngoại tình từ bao giờ, bởi anh làm việc gì cũng rất cẩn trọng và kín kẽ. Dù có nhân tình ở bên ngoài, nhưng anh Hải vẫn luôn là một người chồng, người cha có trách nhiệm.
Ngoài thời gian làm việc, anh vẫn dành những lúc rảnh rỗi cho gia đình, chơi với các con, dạy các con học và đưa cả nhà đi du lịch vào mỗi cuối tuần. Khi chị Liên đau ốm, anh vẫn đôn đáo đưa chị đi bệnh viện, hết lòng chăm lo cho chị. Thậm chí, nhiều đêm anh còn thức trắng để canh giấc cho chị ngủ hay tự tay nấu cho chị một bát cháo gà giải cảm… Bởi thế mà chị Liên chẳng có lý do gì để nghi ngờ chồng mình, cũng chẳng thể lý giải nổi tại sao anh lại ngoại tình.
Gia đình chị luôn là hình mẫu của một gia đình lý tưởng, tràn đầy hạnh phúc, anh chị là cặp vợ chồng được đồng nghiệp và bạn bè ngưỡng mộ…
Cái giá rẻ mạt
Người ta vẫn nói, một khi đàn bà đã giăng bẫy, thì đàn ông khó lòng thoát được. Anh Hải cũng chỉ là nạn nhân của một cái bẫy, do một góa phụ dựng lên.
Chị ta hơn anh Hải 2 tuổi, về ngoại hình, học vấn… tất thảy đều thua chị Liên – vợ anh, nhưng chị lại rất giàu có. Đó là khoản tài sản chị ta thừa hưởng được sau khi người chồng của mình qua đời. Gặp anh Hải trong một buổi tiệc chiêu đãi của công ty đối tác, ngay từ cái nhìn đầu tiên, chị ta đã bị anh chinh phục và quyết theo đuổi bằng được, dù anh Hải ban đầu chẳng có ấn tượng cũng như chẳng mặn mà gì với chị ta.
Sở dĩ chị ta “mê” anh Hải và quyết “đưa anh vào tròng” vì anh không chỉ điển trai, phong độ mà còn rất giỏi giang và hãnh tiến. Nếu có được anh trong công ty của mình, chị ta có thể khiến cho công ty làm ăn phát đạt hơn trước rất nhiều.
Chị ta đã bằng mọi cách tiếp cận anh Hải, rồi dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ anh. Hơn nửa năm trời theo đuổi, cuối cùng anh Hải cũng rơi vào cái bẫy mà chị ta đã công phu chuẩn bị, và càng ngày anh càng lún sâu hơn.
Dù ngoại tình, nhưng trong lòng anh lúc nào cũng canh cánh một cảm giác tội lỗi với gia đình, do vậy mà anh luôn hết lòng bù đắp cho vợ con. Cũng có những lúc, anh muốn từ bỏ để quay về làm một người chồng, người cha chân chính, nhưng người đàn bà kia đã quá cao tay ràng buộc anh, khiến cho anh không thể nào thoát ra khỏi “lưới nhện” của cuộc tình ngang trái.
Trong khi chị Liên – vợ anh, không hề biết gì về việc chồng ngoại tình, cũng như người đàn bà là tình nhân của anh, thì người đàn bà kia lại ra sức thăm dò, tìm hiểu về gia đình anh. Chị ta đã bỏ ra một số tiền khá lớn để thuê thám tử theo dõi, tìm kiếm thông tin về chị Liên và các con của anh. Để rồi một ngày, vượt quá mọi giới hạn, chị ta đã ngạo mạn tìm đến gặp chị Liên, đòi… đánh ghen.
Cuộc ẩu đả may mắn đã không diễn ra như chị ta dự định, bởi chị Liên là người phụ nữ điềm tĩnh và cư xử rất có học thức. Dù khi sự thật được phơi bày với tất cả bằng chứng là những bức ảnh, những “cảnh nóng” nhức nhối do người phụ nữ kia cung cấp, chị Liên thấy trời đất như quay cuồng, đổ sụp, nhưng chị vẫn cố giữ bình tĩnh, giữ thể diện cho mình và cho chồng. Lúc ấy, chị vẫn nghĩ rằng “xấu chàng hổ ai” nên gắng nhịn nhục, để cho người đàn bà kia “độc diễn” những chiêu trò của mình.
Khá kinh ngạc trước phản ứng của chị Liên, nhân tình của chồng chị thoáng bối rối. Chị ta không lường trước được rằng chị Liên lại có thể bình tĩnh và lý trí đến vậy. Sau một hồi “lên đồng” với vở kịch tự biên tự diễn, chị ta cuối cùng cũng phải xuống nước, ngọt nhạt tìm cách “nói chuyện tử tế” với chị Liên. Nhưng lúc này mới chính là khi chị ta khiến cho chị Liên đau khổ và bẽ bàng nhất.
Chị ta quẳng vài xấp tiền 500.000đ trong túi xuống mặt bàn, ngay trước mắt chị Liên, rồi thủng thẳng nói chị hãy nhận lấy số tiền ấy, đó là 500 triệu để trả cho chồng chị, chồng chị là “hàng cũ” rồi nên cũng chỉ đáng với số tiền ấy thôi. Chị Liên mặt nóng bừng, tủi hổ vì cả mình lẫn chồng đều bị người đàn bà kia quá khinh rẻ, chị ta cậy có tiền nên muốn làm gì cũng được. Không nói thêm lời nào, chị Liên đứng dậy, bỏ ra về.
Sau lưng chị, người đàn bà kia vẫn nói vọng theo: “Cô sẽ phải hối hận, chồng cô không đáng với cái giá cao như vậy đâu! Nếu khôn ngoan thì hãy quay lại nhận tiền rồi ly hôn đi!”.

Mấy chục năm, tờ đơn ly hôn vẫn chờ kí

Chẳng biết tự bao giờ, mỗi lần cãi nhau là chị lại làm toáng lên, rồi dọa ly hôn, bỏ về nhà mẹ đẻ.
Những câu chuyện cảm động về tình yêu, hôn nhân, gia đình, vợ chồng và những câuTruyện Ngôn Tình hay và cảm động. Mời các bạn đón đọc vào các ngày trong tuần.

Anh và chị yêu nhau lâu như thế nhưng dường như khi về sống với nhau, cuộc sống mới có nhiều khó khăn và mâu thuẫn. Chính chị là người luôn làm cho mọi chuyện phức tạp. Dù vậy, anh vẫn luôn ân cần, nhẹ nhàng và tình cảm với vợ. Mặc dù có lúc anh rất tức, nhưng không muốn mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, anh lại dịu giọng, nói với chị bằng những lời ngọt ngào, để mong chị nguôi giận.
Suốt thời gian làm vợ chồng, mỗi lần anh đi chơi với bạn quá giờ quy định (chị luôn bắt anh về nhà trước 10h tối) là chị lại làm toáng lên. Chị gọi cho anh liên tục, anh đã nói về muộn nhưng chị không chấp nhận. Khi anh không nghe máy vì bực thì chị lại gọi hết người này, người kia, bạn bè của anh để khiến anh phải về nhà sớm. Và mỗi lần như vậy, anh và chị lại to tiếng với nhau.
Chị khóc lóc, bực tức, anh mặc kệ chị. Chị nói anh không nghe, chị bắt đầu ăn vạ suốt ngày kêu ca. Nói nhiều, bực mình, anh quát tháo thì chị lại ỉ ôi. Chị dọa là, nếu không sống được với nhau thì ly hôn. Điều đó làm anh bực tức vô cùng. Anh luôn coi chị là trẻ con và không chấp chị. Nhưng động tí là chị nói chuyện ly hôn khiến anh cảm thấy, cuộc hôn nhân này không được tôn trọng. Và chị không coi trọng anh, chị có thể bỏ anh lúc nào cũng được nên mới liên tục dọa như vậy.
 Mấy chục năm, tờ đơn ly hôn vẫn chờ kí - 1
Chị nghĩ đơn giản, chị nghĩ kiểm soát chồng là tốt và chị cũng không hiểu cảm giác của anh.
(ảnh minh họa)
Có lần, anh chị cãi nhau vì chuyện chị muốn về quê ngoại nhưng anh bận. Anh có việc đột xuất không về được nhưng chị nhất định không thông cảm. Chị nói là anh trốn tránh trách nhiệm, khiến vợ chồng rạn nứt tình cảm. Và cứ động đến gia đình chị là chị nổi khùng lên. Chị nói anh là ‘loại con rể không biết điều này kia’. Anh hắng giọng ‘chính cô mới là người không biết điều. Từ ngày cưới nhau, cô thấy đã bao giờ tôi chưa làm tròn trách nhiệm với gia đình, gia đình vợ, làm người chồng luôn lo lắng cho vợ con. Cô đòi hỏi vừa phải tôi, tôi quá mệt mỏi rồi’.
Chị nghĩ đơn giản, chị nghĩ kiểm soát chồng là tốt và chị cũng không hiểu cảm giác của anh. Chị muốn anh về sớm cũng chỉ vì lo cho anh, lo lắng anh rượu chè say sưa rồi này nọ, sinh chuyện, đêm hôm không được yên tâm. Anh thì lại nghĩ, anh cần có tự do nên không muốn bị vợ kiểm soát liên tục như vậy. Thật ra, cũng chỉ vì yêu nhau và mỗi người có một lý lẽ riêng để bảo vệ mình. Chị hơi quá, vì chị kiểm soát anh mọi lúc mọi nơi khiến người đàn ông cảm thấy cuộc sống của mình không tự do.
Thế đấy, chính anh khiến chị cảm thấy lo lắng nhưng chính chị lại là người khiến anh mệt mỏi. Chị khóc, chị nói trong nước mắt rằng ‘trước giờ anh chưa từng xưng tôi-cô với em. Vậy mà lần này anh làm thế, chứng tỏ anh không còn yêu em nữa. Anh đã khác xưa, anh không còn mặn nồng như ngày nào’. Anh bực mình ‘ừ, thì làm sao mà mặn nồng được, làm sao mà như ngày xưa được’.
Câu nói của anh lại càng làm chị hết hi vọng. Hôm đó, chị lẳng lặng viết đơn ly hôn, đặt lên bàn. Chị khóc lóc nói rằng, ‘chúng ta không hiểu nhau, không thể nào sống cùng nhau được nữa. Nếu anh đã thay đổi, không còn yêu em như trước thì chúng mình chia tay’.
 Mấy chục năm, tờ đơn ly hôn vẫn chờ kí - 2
Câu nói của anh lại càng là chị hết hi vọng. Hôm đó, chị lẳng lặng viết đơn ly hôn, đặt lên bàn.
(ảnh minh họa)
Thế đó. Anh không hiểu chuyện gì xảy ra, thật ra không nghiêm trọng đến mức độ như vậy. Vợ chồng cãi nhau là chuyện thường nhưng có thể, chị vì được anh yêu chiều quá, ngọt ngào quá nên không chấp nhận chuyện anh gắt gỏng khó chịu với chị. Và chị đã làm chuyện mà chẳng có cặp vợ chồng nào muốn làm là viết đơn ly hôn.
Anh giật mình khi nhìn thấy tờ đơn ly hôn để trên bàn. Anh tức lắm. Vì chuyện có gì đâu mà phải đến mức thế. Cũng nhiều lần lắm rồi chị dọa ly hôn nhưng đây là lần đầu tiên chị viết đơn như thế. Anh nghĩ, chắc là mọi chuyện nghiêm trọng rồi.
Anh bỏ tờ đơn ly hôn vào ngăn bàn, đã kí sẵn. Đêm ấy, khi hai người nằm cạnh nhau, anh nói với chị rằng ‘anh đã ký đơn ly hôn’.
Chị khóc nức nở, chị khóc như chưa bao giờ được khóc. Cả tối ấy, chị không ngủ. Chị cứ nằm úp mặt vào tường, anh cũng biết. Anh cảm thấy cơn đau quặn thắt trong lòng vợ. Anh quay sang hỏi vợ nhẹ nhàng: “Sao em lại khóc?”.
Chị quay lại, quát vào mặt anh :
- Không khóc làm sao được, anh không còn yêu tôi nữa, anh đã ký vào đơn ly hôn mà không một chút do dự. Vậy thì tôi không khóc được sao?.
Anh lại đáp:
- Vậy em còn yêu anh?
Chị giận tím mặt:
- Không còn yêu thì sao, sao lại không còn yêu?
Anh hơi buồn cười khi lúc nóng giận chị lại nói còn yêu anh nhưng cố nín và tiếp tục cuộc tranh luận:
- Vậy tại sao em lại viết đơn ly hôn, nếu như còn yêu anh nhiều thế?
Chị nhìn anh ,không trả lời được và òa lên khóc như một đứa trẻ. Anh biết, lúc này chị cần cái ôm của anh biết bao nhiêu.

Anh nhẹ nhàng đến bên chị, ôm chị và nói:
- Em à, vợ chồng không thể tránh khỏi những lúc bất đồng. Anh yêu em nhưng không có nghĩa là phải y như ngày còn yêu nhau. Bây giờ chúng ta đã là một gia đình, anh còn nhiều việc phải lo toan. Anh có gánh nặng gia đình, có gánh nặng của trách nhiệm làm chồng và làm cha. Anh cũng có công việc và các mối quan hệ của anh. Nếu em yêu anh, em phải hiểu anh, tin anh và phải để cho anh có khoảng trời riêng. Anh có bao giờ kiểm soát em đâu mà em lại làm vậy? Tình yêu ấy, nó không giống như em nghĩ, không phải là sự kiểm soát nhau mà quan trọng là hiểu nhau, tin tưởng nhau.
Chị lại khóc, chị quay sang quát anh:
- Yêu mà lại kí vào đơn ly hôn à?
Anh cười:
- Vậy em cũng đã kí rồi đó thôi. Em dọa anh à?
Chị không nói gì.

 Mấy chục năm, tờ đơn ly hôn vẫn chờ kí - 3
Nghe anh nói vậy, nước mắt chị lăn dài. Chị thật là quá trẻ con. Những câu nói của anh thật khiến chị cảm động. (ảnh minh họa)
Từ nay về sau, đừng bao giờ mang chuyện ly hôn ra để dọa nhau em nhé, đó là điều không nên, là sự không tôn trọng hôn nhân. Chồng vợ đâu thể nói bỏ là bỏ nhau được em? Tờ đơn ly hôn đó, cứ để trong ngăn bàn. Bất cứ khi nào em cảm thấy muốn bỏ anh, em có thể mang nó ra. Còn anh, anh không bao giờ muốn bỏ em cả. Anh yêu vợ anh hơn tất cả, anh lúc nào cũng tôn trọng vợ và hết lòng vì vợ con. Em còn phải sinh cho anh vài đứa con nữa chứ?
Nghe anh nói vậy, nước mắt chị lăn dài. Chị thật là quá trẻ con. Những câu nói của anh thật khiến chị cảm động. Anh đúng là người đàn ông chu đáo, nhẹ nhàng và ân cần. Vậy mà bấy lâu nay, chị lúc nào cũng làm toáng lên như một đứa trẻ.

Chị và anh bây giờ đã có với nhau 3 người con. Con cái giờ đã lớn cả. Đó là câu chuyện chị nhớ về mấy chục năm trước và cho tới tận bây giờ, con chị đã vào đại học, ra trường và có công việc ổn định, tờ đơn ly hôn vẫn chưa bỏ ra khỏi ngăn bàn. Vẫn được cất kĩ.
Có lúc chị cười với anh mà rằng ‘thôi thì, để 80 tuổi, bỏ đơn ly hôn ra rồi lên tòa cùng nhau nhé chồng’.

Chồng già vợ trẻ có phải là tiên?

“Chồng già vợ trẻ là tiên” nhiều người đã nói vậy khi cô lấy anh, một người chồng hơn mình 13 tuổi. Nhưng cuộc sống thần tiên đâu chẳng thấy, chỉ thấy vợ chồng cô “lệch pha” nhau đủ đường!

Ngày cô lấy chồng, ai cũng bảo rồi cuộc sống sau này của tôi sẽ “sướng như tiên” vì “chồng già vợ trẻ là tiên”. Gia đình cô, ai ai cũng hân hoan vui mừng vì có được chàng rể quý. Chồng cô, tuy hơn cô 13 tuổi nhưng nhìn vẻ ngoài của anh vẫn phong độ trẻ trung lắm, chỉ như hơn cô có vài ba tuổi thôi.
Hơn nữa anh là người đàn ông chưa một lần kết hôn, điều kiện kinh tế khá giả ổn định thế nên ai cũng mừng cho cô. Cứ tưởng rằng, lấy được người đàn ông nhiều tuổi như anh, cô sẽ có cuộc sống được yêu thương, chiều chuộng nhưng đời vẫn không phải mơ, cô giật mình tỉnh giấc khi cơn mơ vừa mới bắt đầu.
Những ngày làm vợ anh, cô mới hiểu hết được con người mình gọi là chồng. Tính cách của anh chẳng hề trẻ trung như vẻ bề ngoài. Bên trong con người anh là một người đàn ông già nua, cổ hủ lạc hậu. Vợ chồng cô sống chung với gia đình chồng, tuy mới cưới nhưng chưa bao giờ anh tỏ vẻ quan tâm cô trước mặt mọi người. Cô nhớ có lần bị ốm, ho húng hắng cả tuần, mọi người ai cũng hỏi thăm quan tâm nhưng chồng cô vẫn dửng dưng cứ như thể họ không hề có quan hệ gì. Cô giận dỗi thì anh nói tính anh vậy rồi, đàn ông tuổi 40 không nên quan tâm những tiểu tiết nhỏ như vậy trong cuộc sống.
 Chồng già vợ trẻ có phải là tiên? - 1
(Ảnh minh họa)

Sau đám cưới, vợ chồng cô không hề đi hưởng tuần trăng mật ở đâu, cô cứ mãi nuối tiếc. Đời người con gái có một lần lấy chồng, thiêng liêng lắm, nó mở ra một trang mới của cuộc đời. Chẳng phải cô là con người lãng mạn gì đâu, chỉ là cô muốn tránh thủ vợ chồng mới cưới, chưa bị vướng bận đời thường thì nên có một vài ngày dành trọn cho nhau, coi như một kỉ niệm đẹp để sau này cuộc sống có khô khan, vất vả cũng có cái mà nhớ đến mà cố gắng.Anh đâu phải cậu thanh niên 30 mà sốt sắng đi mua thuốc, chăm sóc vợ vì “mọi người biết lại chê cười cho”. Cô ngớ người trước lý lẽ của anh, quan tâm vợ mình khiến anh xấu hổ mất mặt đến vậy sao? Chẳng lẽ người đàn ông nào tuổi 40 cũng có suy nghĩ lạc hậu vậy sao?
Nhưng anh lại chẳng nghĩ vậy, anh nghĩ điều đó là không cần thiết vì “quan trọng là cuộc sống với nhau sau này, chứ một vài ngày nghỉ có làm tăng được tý tình cảm nào đâu”. Hơn nữa, ở nhà anh còn mẹ già, mẹ anh cũng xấp xỉ 70 rồi, anh không muốn hai vợ chồng đi chơi để mẹ ở nhà một mình. Cô ngậm ngùi nhưng rồi cũng đồng ý.  
Sau đám cưới, cô đi làm như bình thường. Anh nhìn vợ trong bộ váy công sở mà mày cau lại: “Em là gái có chồng, ăn mặc sao cho phù hợp, anh thấy váy vóc thế này không ổn tý nào”. Cô chạnh lòng, có phải gái có chồng thì không được ăn mặc đẹp khi đi ra ngoài đường. Anh làm như cô ăn mặc lố lăng, hở hang lắm không bằng. Áo sơ mi có cổ, chân váy dài đến đầu gối vậy mà trong mắt anh vẫn là lố lăng sao?
Chẳng muốn cãi nhau, cô hậm hực đi thay cái quần cho cái chân váy kia. Lúc này cô mới thấy lông mày anh giãn ra. Chiều hôm ấy về nhà, cô thấy một đống quần áo sơ mi kín cổ cao tường mới ở giường. Hóa ra hôm đó anh đã tự tay đi chọn quần áo cho vợ mình, làm vợ một người đàn ông tuổi 40 cần phải ăn mặc sao cho phù hợp. Nhìn đống quần áo chỉ hai màu trắng đen trên giường, cô bỗng thấy cuộc đời mình đơn điệu quá, giống như đống quần áo kia vậy.

 Chồng già vợ trẻ có phải là tiên? - 2
(Ảnh minh họa)
Bạn bè, từ khi cô lấy chồng, rất hiếm khi họ gặp được cô. Chẳng phải cô quá bận hay thế nào, chỉ vì chồng cô không thích. Vì “đàn bà mà cứ lê la hàng quán thì có ngày sinh hư” nên anh nghiễm nhiên cấm hết những lời hẹn hò tụ tập với bạn bè, dù bạn cô toàn là con gái. Theo anh thì, ngày xưa làm gì có chuyện đàn bà phụ nữ ngồi hàng ngồi quán. Đàn bà khi đã có chồng thì thời gian để lo lắng cho gia đình, làm gì được quyền có những thú vui cá nhân hay làm gì có chuyện thỉnh thoảng gặp gỡ bạn bè đâu.
“Các cô bây giờ tự do thoải mái quá, phụ nữ gì mà chẳng có tý đức hạnh nào nên gia đình tan nát lúc nào không hay” là câu anh chốt lại khi cô xin phép đi liên hoan chia tay một cô bạn sắp chuyển vào Nam sinh sống. Cùng từ lần đó, cô chẳng còn muốn hỏi xin chồng đi gặp bạn nữa, bởi lần nào anh cũng ca bài ca đức hạnh đó, làm cô phát nản.  
Chồng cô, lúc nào cũng muốn vợ mình phải “tam tòng tứ đức”, thế nên chuyện cô về thăm nhà đẻ cũng khó khăn vô cùng. Mặc dù nhà chồng cách nhà đẻ có hơn chục km nhưng từ ngày lấy chồng, đến nửa năm rồi cô mới về thăm  nhà được hai, ba lần. Bố mẹ cô cứ gọi điện hoài giục con gái về thăm nhà vì “chưa con cái nên vẫn còn thoải mái, ít nữa con cái vào thì đi đâu được nữa”.
Thế nhưng chồng cô lại không nghĩ thế. Phụ nữ đã đi lấy chồng thì nhà chồng là nhà mình, nhà đẻ đã là người ngoài. Vả lại, lấy chồng thì phải theo chồng, chồng cho phép thì mới được về nhà đẻ. Cô điên đầu với cái suy nghĩ cổ hủ của anh, nhưng nói mãi chỉ tội cãi nhau chứ anh luôn giữ vững lập trường. Mỗi khi cô xin phép về nhà đẻ, anh lại mặt nặng như chì, chỉ trích cô không biết suy nghĩ. “Giờ em là người ngoài rồi, nhà em là ở đây, em phải suy nghĩ thế chứ”.
Ngày sinh nhật anh, cô hì hục đi mua đồ về nấu nướng một bữa thịnh soạn. Cô mua cả bánh gato có dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật chồng yêu”. Ấy vậy mà, nhìn thấy nó, anh đã nhăn nhó: “Già rồi mà còn nhắng nhít bày vẽ, nhật nhẽo gì” làm cô chưng hửng cả ngày. Cô không nghĩ ở độ tuổi 40 là già, tự anh luôn làm cho tâm hồn mình già cỗi đi. Trước khi lấy anh, vẫn biết anh khô khan ít khi bày tỏ cảm xúc nhưng cô không nghĩ tâm hồn anh già cỗi đến thế. Nhiều lúc cô cứ nghĩ chồng mình giống như người thế hệ trước bởi cái gì anh cũng có suy nghĩ như người ngày xưa vậy.
Càng sống bên cạnh chồng, cô càng thấy ngán ngẩm, bức bối, thấy mình cũng nhanh chóng già nua đi. Ở cái độ tuổi của cô, nhiều người vẫn còn ham vui ham chơi lắm. Hoặc nhiều người lấy chồng nhưng vẫn nhõng nhẽo với bố mẹ, với chồng như trẻ con vậy. Nhưng còn cô thì sao? Sống bên người chồng già này, cô thực sự cũng già đi trông thấy. Cuộc sống vợ chồng cô, lẽ ra vẫn là cuộc sống vợ chồng son mà cô có cảm giác họ lấy nhau đến hai chục năm rồi. Bố mẹ cô ở nhà, cũng chẳng đến nỗi khô khan nhạt nhẽo như cô và anh. Mỗi lần cô định làm gì để hâm nóng tình cảm vợ chồng, anh lại úi xùi “già rồi làm thế người ta cười cho”. Dường như trong thâm tâm anh, lúc nào cũng “già rồi”.
Chồng già cổ hủ lạc hậu, mẹ chồng cô còn cổ hủ hơn. Đâu dễ dàng gì để một cô gái trẻ mới ngoài 20 làm dâu một người đã 70. Biết điều đó nên cô luôn cố gắng thay đổi bản thân mình. Từ cách ăn mặc, đi đứng nói năng cho đến cách suy nghĩ. Cô cùng luôn cố gắng suy nghĩ già đi để cho đỡ “lệch tông” với gia đình chồng.
Nhưng mọi cố gắng của cô dường như không được nhà chồng nhìn nhận. Trong mắt mẹ chồng, cô chỉ giống như đứa con nít. Nhiều khi mẹ chồng mắng cô mà bà còn cố tình mắng luôn cả nhà thông gia vì quá nuông chiều con. Khổ nỗi, cô có phải là hỗn láo gì cho cam. Cô được bố mẹ giáo dục nghiêm khắc để “đi lấy chồng người ta không mang chúng tao ra mắng”. Thế mà mẹ chồng không bao giờ hài lòng với cô con dâu nhỏ tuổi. Chẳng may cô nấu ăn có mặn một chút, hay lau cái nhà chưa sạch lắm hoặc tuột tay đánh vỡ một chiếc bát là ý rằng mẹ chồng cô mắng té tát: “Đúng là cái đồ hậu đậu, nhà này lấy cô về làm dâu chứ không phải làm bà hoàng cho cô phá…”.
Những lúc ấy cô lại cố nén nước mắt vào trong lòng, bởi có khóc lại bị mắng là “đồ tiểu thư, đồ trẻ ranh vắt mũi chưa sạch mà đòi đi lấy chồng”. Ấm ức quá, có kể lể với chồng thì cũng chẳng nhận được sự động viên nào, chỉ là tức thêm mà thôi. Lâu dần, cô sống như cái bóng lặng lẽ. Cô âm thầm cố gắng làm tốt việc nhà để mẹ chồng khỏi phàn nàn trách mắng. Còn với chồng, cô cũng chẳng còn nhiệt huyết để tâm sự kể lể với anh nữa. Vợ chồng cô lâu lắm rồi chẳng còn một cuộc nói chuyện quá 10 phút.
Có nói cũng chỉ là trao đổi một vài việc nhà hay là những lời anh dạy vợ mà thôi. Đến giờ, càng sống cùng anh cô càng thấm thía cảnh “chồng già vợ trẻ là tiên” lắm rồi. Xét cho cùng, cùng vì chênh lệch tuổi tác mà vợ chồng cô “lệch pha” mọi thứ. Có lẽ cô cần suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ này.

Sự hối hận của người đàn bà lấy chồng nghèo

Chị mang theo cả nỗi bực dọc cùng tiếng thở dài lên giường ngủ hai vợ chồng mặc anh hết lời an ủi. Với chị giờ tình yêu của anh chẳng đủ lấp đầy những mong muốn vật chất trong lòng…
Không ít những người vợ giỏi hơn chồng nhưng đó lại chưa hẳn là điều tốt, thậm chí còn kéo theo nhiều hệ lụy và hậu quả trong hôn nhân, gia đình.

Chị và anh ngày ấy đến với nhau bằng tình yêu, sự thấu hiểu, đâu toan tính gì nhiều. Chị bình thản từ chối công việc nhà nước nhẹ nhàng bố mẹ đã lo, chọn ở lại thành phố ồn ào bon chen với công việc bấp bênh, nghĩ cùng khổ bươn chải với anh. Trong lòng chị khấp khởi mơ về mái ấm hạnh phúc.
Nhà anh nghèo, bố mẹ già, đông anh em nhưng cũng chẳng nhà nào khá giả. Chị không phải tiểu thư cành vàng lá ngọc, nhưng với tài buôn bán xoay vần của bố mẹ, chị lớn lên đủ đầy, chưa phải sống khổ ngày nào. So với nhà chị, nhà anh không môn đăng hộ đối.
 Sự hối hận của người đàn bà lấy chồng nghèo - 1
Ảnh minh họa. Nguồn internet.
Bạn bảo chị dại, đàn bà sướng khổ hơn nhau cũng ở tấm chồng, khôn ngoan là chọn nơi ấm êm bước vào, lấy chồng nghèo, sau vài năm, giật mình nhìn nhan sắc tàn phai hết theo những bươn chải nhọc nhằn, trở nên già nua, cau có, khó đăm đăm, hối hận cũng đã muộn rồi. Lời bạn nói chị nghe như gió thoảng bên tai. Chị nghĩ duyên số đưa anh chị đến với nhau, vợ chồng biết yêu thương bảo ban nhau khó khăn nào cũng vượt qua, cuộc sống chẳng phải có nhiều đôi cũng như thế.

Vợ chồng chưa qua tuần trăng mật, nhà chồng đã đặt lên vai chị gánh lo toan khi mẹ chồng bảo lo đám cưới cho anh chị tốn kém, còn bao khoản nợ nần người ta, anh chị xem thế nào trả cho bố mẹ. Sau tiếng vâng, chị nghe nỗi buồn kéo về bủa vây lòng, tiếng thở dài bất giác bật ra đầu môi.Ngày chị cương quyết muốn cưới anh, mẹ buồn, tiếng thở dài nghe não nề, mẹ bảo lo không biết vợ chồng chị có vượt qua được những khó khăn thường nhật. Chị chưa va vấp với đời hiểu sao thấu điều mẹ trăn trở. Chị lúc ấy đơn giản nghĩ được sống với người mình yêu thương, ở chung nhà, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, sáng đi làm, tối về nhà nhìn thấy nhau là đủ đầy hạnh phúc. Thứ men say tình ái tuổi trẻ dễ làm người ta nhiều ảo tưởng...
Sau này, chị bắt đầu xuất hiện những cơn đau đầu khi phải co kéo chi tiêu, cầm lên đặt xuống từng mớ rau con cá... Khi hơi nóng từ những tấm tôn lợp mái của căn phòng trọ chật chội mười mấy mét vuông với đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh không mấy giá trị phả vào người như thiêu đốt. Chị trằn trọc mất ngủ mỗi đêm, trở mình liên tục, quờ tay xuống lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Lúc đó nỗi khát khao có một ngôi nhà nhỏ của riêng mình trỗi dậy mạnh mẽ, chị thở dài, nghe nỗi xót xa nghẹn ngào chạy rần rật qua cổ họng thành tiếng nấc khan...
Rồi giỗ chạp quê chồng, tiền tàu tiền xe đi lại, tiền quà cáp, tiền biếu bố mẹ làm chị sợ. Nhưng chưa hết, còn tiền giúp anh chồng mua xe, sửa cái nhà, tiền em chồng cưới vợ... Người ở quê tưởng với mức thu nhập chục triệu của anh chị là nhiều lắm, họ không biết rằng với mức thu nhập trung bình ấy ở thành phố đắt đỏ này, chỉ đủ để chị sống thành người đàn bà tằn tiện, mệt mỏi, chứ chẳng phải sung túc vương giả gì...
Chị thấy chạnh lòng, cảm giác ghen tị trào dâng khi nhìn bạn bước xuống từ chiếc xe tay ga với bộ váy đẹp mắt hợp thời trang, bạn bước đi rồi mà mùi nước hoa thoang thoảng còn vương lại. Chị soi vào mình thấy sao cũ kỹ, từ bộ quần áo, đến kiểu tóc, cái dáng đi từ khi nào cũng trở nên tất bật chẳng thảnh thơi. Chị thấy mình thua kém bạn nhiều bề, mắt chợt cay. Chị hiểu ra cuộc sống gia đình để có được hạnh phúc cần nhiều thứ lắm, tiền không mua được hạnh phúc, nhưng không có tiền, hạnh phúc cũng ở đâu đó xa vời...
 Sự hối hận của người đàn bà lấy chồng nghèo - 2
 Ảnh minh họa. Nguồn internet.
Từ người phụ nữ quen được nuông chiều ở nhà, chưa từng phải lo toan, bỗng nhiên giờ cuộc sống gia đình đặt lên vai chị nhiều bổn phận, nhiều gánh nặng quá. Chị thay đổi tính tình, hay cáu bẳn, càu nhàu. Chị mang theo cả nỗi bực dọc cùng tiếng thở dài lên giường ngủ hai vợ chồng mặc anh hết lời an ủi. Với chị giờ tình yêu của anh chẳng đủ lấp đầy những mong muốn vật chất trong lòng…

Những bữa cơm gia đình không còn cảm giác ngon, bởi chị nêm nếm vào những món ăn toàn những gia vị không hạnh phúc, không hài lòng với anh, với gia đình chồng. Cuộc sống gia đình dần trở nên ngột ngạt tù túng, mất dần cảm giác hạnh phúc, chị nhiều khi nhìn thấy anh chỉ có cảm giác chán chường.Đi làm thì thôi, nhưng hễ về đến nhà là chị mang theo khuôn mặt cau có đầy vẻ mệt mỏi, cùng những tiếng thở dài thườn thượt nghe não lòng vào đến cửa. Anh bảo chị đi làm bươn chải cả ngày ngoài xã hội thấm vất vả rồi, hãy để khi về nhà được nghỉ ngơi cảm nhận thấy sự bình yên cuộc sống gia đình. Những lúc anh nói thế chị lại bực tức gắt gỏng anh chỉ nói được đến thế thôi à, cố đến bao giờ, em mệt lắm rồi, bình yên thế nào khi tiền không có… Chị không nhận thấy trong đôi mắt anh nỗi buồn nặng trĩu.

Chị thừa biết đàn ông vốn không thích bị đem ra so sánh với người này, người khác. Nhưng sự bất mãn làm chị luôn miệng kêu ca chê bai anh sao không tài giỏi được như người ta, nếu ngày ấy không lấy anh thì đời chị đâu khổ như thế này. Chị giờ ghét cả cái xuất thân nghèo hèn, quê mùa của anh. Anh im lặng, nhẫn nhịn, mong ấm êm cửa nhà, chị lại không hiểu, càng nghĩ anh là người đàn ông kém cỏi nên tự cho mình cái quyền được lớn tiếng hờn trách, chì trích. Chị không nhận ra anh cũng vất vả cho cuộc sống cùng những cố gắng, nỗ lực…
Chị là người đã tạo nên những vết rạn trong cuộc sống hôn nhân. Chị quên mất rằng, bất cứ việc gì cũng có giới hạn và ranh giới của nó, sự chịu đựng của anh cũng có giới hạn. Ngày anh bảo chị, nếu chị cảm thấy sống với anh mệt mỏi quá không chịu đựng được nữa, anh sẽ trả lại tự do cho chị để chị lựa chọn cuộc sống, không bắt chị phải sống cùng anh để chịu đựng cái nghèo nữa. Anh trở nên lầm lũi đi về như cái bóng, vợ chồng sống với nhau mà giống như đã ly thân rồi…
Khi cuộc sống gia đình đứng trước khả năng tan vỡ chị mới biết hối hận, trân trọng hạnh phúc. Chị đã đặt lên vai anh quá nhiều gánh nặng, áp lực. Anh đã chăm chỉ cố gắng làm việc, anh không rượu chè ham chơi, biết sống lo nghĩ cho gia đình, vậy cớ sao chị không đặt lòng tin, không cho anh thời gian, cùng anh cố gắng vượt qua những khó khăn vật chất tạm thời. Ngày ấy chị đã mong muốn quyết lựa chọn cuộc sống này, sao giờ chị đổ hết lỗi lên anh. Liệu chị còn cơ hội để xây đắp, hàn gắn lại hạnh phúc vợ chồng không?

5 quy tắc phụ nữ nên biết khi 'chiến tranh' với chồng

“Chiến tranh” đôi khi không phải là xấu, nó giúp hai vợ chồng học được cách lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau.
Những vấn đề về hôn nhân, gia đình, công sở,… sẽ được phản ánh trong chuyên mục Eva Tám. Eva tám là nơi tin cậy để chị em chia sẻ những tâm sự, những nỗi niềm, kinh nghiệm sống của mình. Đón đọc vào tất cả các ngày trong tuần tại Eva.vn
Khi bước vào cuộc sống hôn nhân, chuyện cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt không phải là điều xa lạ với các cặp vợ chồng. Tất nhiên, ai cũng muốn gia đình mình được hòa thuận, êm ấm, nhưng“chiến tranh” không phải lúc nào cũng xấu. Đôi khi tranh luận lại giúp vợ chồng hâm nóng tình cảm và thấu hiểu nhau hơn.
Tuy vậy, trong những cuộc “chiến đấu” này, nếu làm căng quá thì người chịu thiệt thòi phần nhiều là phụ nữ. Bởi vậy,  các bà vợ nên hiểu một số quy tắc khi tranh luận với chồng để đạt được hiệu quả tốt nhất.

Đừng bao giờ cãi nhau trước mặt người ngoài
Đây là quy tắc quan trọng nhất. Chuyện giữa hai vợ chồng thì về nhà đóng cửa bảo nhau, không nên "vạch áo cho người xem lưng". Nhiều người có suy nghĩ là cãi nhau trước mặt người khác thì sẽ giúp bạn có thêm “hậu thuẫn”, nhưng thực tế đó là một quyết định hết sức sai lầm.
Khi cãi nhau trước mặt người ngoài, bạn đã vô tình đưa mọi người vào một tình huống lúng túng, thường những người đứng giữa cũng sẽ không biết nên bênh vực bên nào. Hơn nữa đàn ông thích sỹ diện, cãi nhau trước mặt người ngoài dễ chạm đến tự ái của chồng, có thể không giải quyết được vấn đề mà còn gây phản tác dụng.

Không nên “chiến tranh” trước mặt con cái
Nếu bạn có con, đừng biến con thành nhân chứng thời điểm nóng nảy giữa bạn và chồng, bởi điều này có thể ảnh hưởng đến tâm lý của con trẻ. Trẻ em rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương, chắc chắn con bạn sẽ rất sốc khi nhìn bố mẹ mình – những “hình tượng mẫu” trong lòng chúng lộ ra khuyết điểm. Mà khi “máu nóng” đã bốc lên, hai người dễ bị mất bình tĩnh và cũng khó kiểm soát được lời nói, hành vi của mình. Lối sống, những lời nói sai trái được con trẻ ghi nhận rất nhanh, có khi trở thành nỗi ám ảnh cả đời của con trẻ, hoặc thậm chí chúng sẽ bắt chước và học theo thái độ “xấu xí” đó.
 5 quy tắc phụ nữ nên biết khi 'chiến tranh' với chồng - 1
Ảnh minh họa

Tranh cãi nhưng không được tổn thương người khác

Cũng có không ít trường hợp bố mẹ cãi nhau lôi con cái ra làm bình phong, hoặc đem con cái thành trách nhiệm đùn đẩy khiến con bị tổn thương và gây ra những chuyện dại dột mà bố mẹ phải ân hận cả đời. Vì thế, người lớn nên học cách kìm chế bản thân trước mặt con cái.
Khi bạn giận dữ, cái tôi của bạn có xu hướng “ngự trị” lý trí và bạn rất dễ hành động theo bản năng, đôi khi bạn sẽ có những lời nói hoặc cử chỉ khiến chồng bạn bị tổn thương, mà có những tổn thương cả về tâm lý sẽ không thể nào lành lặn được. Cũng giống như việc bạn đóng một cái đinh len ván gỗ vậy, dù sau này bạn có nhổ được cái đinh đi thì vết đinh vẫn tồn tại.
Những lời nói làm đau người khác, dù thời gian có làm mờ vết thương nhưng sẽ vẫn để lại sẹo. Do đó, ngay cả trong lúc nóng giận, bạn vẫn phải luôn suy nghĩ đó là người bạn yêu mến nhất trong cuộc sống và hạnh phúc của gia đình nằm trong tay bạn. Hãy “lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

Đừng lôi quá khứ ra để chỉ trích hiện tại
Trong những khoảnh khắc “nảy lửa”, bạn dễ dàng lôi hết những lỗi lầm của chồng trong quá khứ ra để làm luận điểm “kết tội” chồng. Tuy nhiên, người ta cũng nói "đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại", nếu chuyện đã không thể thay đổi trong quá khứ thì cũng đừng nên nhớ tới.
Những luận điểm “ngày xưa” khó làm chồng bạn tâm phục khẩu phục, thậm chí anh ấy có thể cố ý lặp lại lỗi lầm cũ để thách thức bạn nếu bạn cứ “nhai đi nhai lại” mãi vấn đề đó.

Hãy chắc chắn rằng những lý do khiến bạn “chiến đấu” với chồng là chính đáng
Đừng vì những chuyện “lông gà vỏ tỏi” mà tranh cãi với chồng bạn, bởi những điều vụn vặt khó chịu trong cuộc sống quá nhiều, nếu suốt ngày tranh cãi vì những chuyện như vậy sẽ khiến hôn nhân của bạn vô cùng ngột ngạt và tình cảm của hai người cũng dần bị mài mòn sau những lần tranh cãi không đâu.
Có rất nhiều cách để chia sẻ với chồng điều bạn không hài lòng, “chiến tranh” chỉ là hạ sách. Còn nếu đó là vấn đề thực sự nghiêm trọng, ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình bạn, hoặc là những thói xấu dai dẳng bạn đã góp ý nhiều lần mà chồng bạn không chịu thay đổi thì hãy dùng đến “chiến tranh” – nóng hay lạnh tùy từng trường hợp. Tuy nhiên, hãy nhớ, nên hạn chế những cuộc “chiến tranh” giữa hai vợ chồng, biện pháp này chỉ nên sử dụng khi không còn cách nào tốt hơn.